Lạc Hông Viên

Lạc Hồng Viên-Bảy Bước Chân Phật

Lạc Hồng Viên – Bảy Bước Chân Phật

Khi đến tham quan công viên nghĩa trang Lạc Hồng Viên, quý khách sẽ có dịp chiêm ngưỡng các công trình tại nơi đây như đại lộ vĩnh hằng, bảy bước chân phật được làm bằng đá vô cùng uy nghiêm, với niềm mong ước hiups cho người đã khuất được an nghỉ, viên mãn nơi chin suối dưới sự che chở của phật pháp.

Theo quan niệm xưa, thì số bảy là con số biểu trưng cho sự hoàn hảo của vũ trụ, dựa trên nguyên lý về không gian và thời gian. Theo kinh thánh thì Thiên chúa đã sáng tạo ra muôn loài sau sáu ngày và ngày thứ bảy ngài nghỉ ngơi. Theo người Do Thái thì số bảy là con số có ý nghĩa và họ có bảy ngày Thánh lễ trong năm…

Theo tinh thần của Phật giáo thì con số bảy đều được nhắc tới trong các kinh điển như Kinh Hoa Nghiêm: tượng trưng cho sự bao hàm của vũ trụ. Hay các pháp số trong phật học: thất đại,thất thánh tài,thất chúng,thất phật, thất bồ đề….hay sự Đản sinh của Đức Phật được ghi chép rằng: Sự Đản sinh của Đức Phật được đánh dấu qua bảy bước nở hoa sen.

Thật vậy, từ xa xưa tới nay, có ai không học mà thành tài, từ các phàm phu tới vị Thánh hiền đều cần đèn soi ánh sáng của trí tuệ. Trí tuệ là ngọn đuốc, là chìa khóa mở đâu khai sáng mọi vấn đề.

Bước thứ nhất: Đức Phật nhìn về Phương Ðông và bảo rằng: “Phương Ðông ấy chính là ngọn đuốc soi đường tối thượng cho chúng sinh trong mọi lãnh vực” (Thị Ðông phương vị chúng sinh vi đạo thủ cố). Ðức Phật lấy phương mặt trời mọc để chỉ cho sự phát huy trí tuệ.

Lạc Hông Viên

Bước thứ hai đức Phật nhìn về phương Nam và bảo rằng: “Phương Nam ấy chính là ruộng phước an lành cho chúng sinh gieo gặt” (Thị Nam phương vị chúng sinh lương phước điền cố). Ðức Phật lấy phương Nam để chỉ cho chúng sinh nhờ phát huy trí tuệ, biết quán chiếu vào sâu trong lòng thực tại nên biết quy hướng về những nghiệp nhân tốt lành.

Bước thứ ba đức Phật nhìn về phương Tây và bảo rằng: “Phương Tây ấy chỉ cho chúng sanh cách hóa giải động cơ sinh tử, chấm dứt sanh thân cuối cùng” (Thị Tây phương vị chúng sanh dĩ tối hậu thân cố). Phương Tây là phương mặt trời lặn, để chỉ cho sự an nghỉ tuyệt đối của tâm thức.

 Bước thứ tư đức Phật nhìn về phương Bắc và bảo rằng: “Phương Bắc ấy chỉ cho chúng sinh là ta đã được đạo quả vô thượng chánh đẳng chánh giác” (Thị Bắc phương vị chúng sanh ngã đắc A Nậu Ða La Tam Miệu Tam Bồ Ðề). Chúng sinh đang quằn quại trong đêm dài tăm tối lạnh lùng (phương Bắc) với bao sầu bi khổ ưu não.

Bước thứ năm đức Phật nhìn xuống phương dưới và bảo rằng: “Phương dưới ấy ta sẽ chỉ cho chúng sinh chinh phục ma lực (của tham ái, si mê, và  sân hận)  để vượt thoát mọi khổ đau” (Thị Hạ phương vị chúng sanh dị dục hàng ma cố). Vì lòng thương tưởng đến chúng sinh đang quằn quại trong biển đời đầy đau khổ bởi bóng tối vô minh, nên đức Phật bắt đầu chuyển bánh xe pháp.

Bước thứ sáu đức Phật chỉ lên phương trên và bảo rằng: “Phương trên ấy là chỉ cho chúng sinh sống đúng năm nhân cách và mười điều thiện” (Thị Thượng phương vị chúng sinh quy y thiên nhân cố). Chúng sinh muốn vượt thoát ba đường dữ là Ðịa ngục, Ngạ quỷ và Súc sinh thì phải trở lại sống đúng năm nhân cách (5 giới) và mười điều thiện.

Lạc Hồng Viên

 cuối cùng là bước thứ bảy: Đức Phật một tay chỉ lên, một tay chỉ xuống và bảo rằng: “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn. Vô lượng sinh tử, ư kim hỷ tận”: Từ các cõi trời cho đến địa ngục (chúng sinh luôn trôi lăn trong ba cõi sáu đường) đều do vọng tâm ngã chấp chi phối; vì vậy cho nên đã trôi dài trong vô lượng kiếp sinh tử, và đến kiếp này là sinh thân cuối cùng của ta vậy.