I. Đất Nghĩa Trang, Công Viên Nghĩa Trang

Ở Việt Nam, khái niệm về đất nghĩa trang, nghĩa địa được hiểu là nơi an nghỉ của người đã khuất, hay còn có tên là “bãi tha ma” như quan niệm tâm linh của đa số người dân. Tuy nhiên trong khi đất nghĩa trang là khái niệm chỉ những phần đất được quy hoạch tập trung phục vụ mục đích chôn cất thì đất nghĩa địa là đất tuy cùng chung mục đích nhưng lại không có sự quy hoạch rõ ràng, còn rải rác, manh mún và tự phát là nhiều. Chính vì vậy, việc bố trí đủ quỹ đất để xây dựng nghĩa trang nhằm phát huy truyền thống văn hóa, thỏa mãn nhu cầu về tinh thần cho nhân dân là nhiệm vụ quan trọng trong quá trình xây dựng quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất lâu dài trong tương lai.

Văn hóa thờ cúng tổ tiên cùng với lối suy nghĩ “sống sao chết vậy “ tạo nên những nét đặc trưng khi mai táng người chết. Thông thường khi gia đình có người mất, nghi thức cử hành tang lễ được tổ chức theo truyền thống.Sau khi cử hành tang lễ, người chết được chôn ngoài đồng. Địa điểm chôn có thể được xác định trước. Đây thường là những nghĩa trang đã có từ lâu đời. Hình thức mai táng này tồn tại nhiều khuyết điểm. Ví dụ như không đảm bảo vệ sinh môi trường, nghĩa trang không được quy hoạch dẫn đến tình trạng lộn xộn.

Xã hội hiện đại ngày nay, việc quy hoạch, thi công Công viên nghĩa trang là hạng mục không thể thiếu của xã hội hiện đại.Dân số tăng lên trong khi quỹ đất có giới hạn. Thêm vào đó việc mở cửa hội nhập cũng khiến suy nghĩ và tư duy của người Việt Nam tiến bộ hơn. Các công viên nghĩa trang được xây dựng như một lẽ tất yếu của sự phát triển. Những ưu điểm của loại hình nghĩa trang này là không thể phủ nhận. Nó giúp mọi thứ đi vào quy củ, nề nếp.